THỜI TIẾT HÔM NAY

Hà Nội
TP. Hồ Chí Minh
Kiên Giang

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Từ Điển Online

    Tra Từ Điển Online 

                  

     

    CTy HPEC

    Về Trang chủ

    Gốc > Tản mạn >

    Một thoáng...

     

    Đất nước những tháng năm thật buồn

    Nguyễn Khoa Điềm

     

    Đất nước những năm thật buồn
    Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
    Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
    Như kẻ khát nước qua sa mạc
    Chung quanh yên ắng cả
    Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
    Người giàu, người nghèo đều ngủ
    Cả bầy ve vừa lột xác

     

    Sao mình thức ?
    Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành ?
     
    Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
    Có còn bay trong đêm
    Sớm mai còn giữ được màu đỏ ?
    Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
    Mong gặp một con cá hanh khác ?
    Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
    Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
    Ấm áp ly cà phê sớm
    Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
    Hớn hở tập thể dục
    Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
    Không phải gạt vội vì xấu hổ
    Ngước mắt, tin yêu mọi người
     
    Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
    Trong không gian đầy sợ hãi ?
    Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
    Đời đời an ủi
    Cho người đã khuất và người sống hôm nay …
     22.4.2013

    _____

     

    Đất nước có bao giờ buồn thế này chăng?

     Trần Mạnh Hảo

    Lời mào đầu của tác giả: Tôi viết bài thơ này sau khi đọc bài thơ “ Đất nước những tháng năm thật buồn” của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm. Xin cám ơn nhà văn Nguyễn Quang Lập đã đăng bài thơ này trên trang web Quê choa ngay sau khi tác giả gửi đến. ( tại đây)

    Cũng xin cám ơn nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã gợi hứng cho tôi viết bài thơ “Đất nước có bao giờ buồn thế này chăng ?”. Nguyễn Khoa Điềm thế hiện trong bài thơ “ Đất nước những năm thángthật buồn” là một con người cô đơn tuyệt đối trong một xã hội mà đảng cộng sản muốn tập thể hóa cả tấm hồn con người. Sao trong chế độ xã hội xã hội chủ nghĩa vui hơn tết này mà nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm lại thấy đất nước mình buồn thảm dường ấy ? Những câu thơ tuyệt hay mà nhà thơ rút ra từ gan ruột đã làm tôi choàng váng :

    Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội

    Có còn bay trong đêm

    Sớm mai còn giữ được màu đỏ ?

    Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng

    Mong gặp một con cá hanh khác ?

    Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má

    Không phải gạt vội vì xấu hổ

    Ngước mắt, tin yêu mọi người

     Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta

    Trong không gian đầy sợ hãi ?

    Nguyễn Khoa Điềm là một nhà thơ “ thời chống Mỹ” gần như duy nhất còn có thể làm được thơ hay. Maiacopxki từng nói : “Anh có thể dối em tất cả nhưng trong thơ anh không thể dối”. Tôi không tin vào những bài thơ nhàn nhạt, tôi chỉ tin vào thơ hay. Anh Điềm làm thơ hay như thế khiến tôi tin anh đang thành thật bộc lộ con người cô đơn, con người gần như tuyệt vọng vào một đất nước đang bị băng hoại như đất nước ta hôm nay. Có khá nhiều người vẫn lên án nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm chỉ vì anh đã từng là ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam phụ trách trưởng ban tuyên giáo…Xin nhắc lại một câu danh ngôn phương Tây : “ Quyền lực làm tha hóa con người”. Vâng, đã đi theo ma thì phải mặc áo giấy. Nếu Trần Mạnh Hảo hay nhà thơ Bùi Minh Quốc… do ma đưa lối qủy dẫn đường mà bỗng dưng vào được bộ chính trị đảng cộng sản, biết đâu ta lại chẳng sắt máu hơn anh Điềm hồi ấy…, biết đâu ta vẫn còn diện áo giấy để làm ma văn học ? Hãy để anh Điềm được quyền làm một nhà thơ công dân, được quyền mặc áo vải, được nói thật với trang giấy và độc giả bằng những vần thơ nhỏ máu…

    Tôi bắt đầu yêu quý lại nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm bằng bài thơ rất hay này của anh…

     

     

    ĐẤT NƯỚC CÓ BAO GIỜ BUỒN THẾ NÀY CHĂNG ?

    Thơ Trần Mạnh Hảo

     

    Đêm trường ma giáo mặt trời đỏ

    Những dòng sông là đất nước thở dài

    Chó sủa trăng nhà ai ?

    Không phải vầng trăng đất nước

     

    Tôi ngồi ngót bảy mươi năm

    Chờ một lời nói thật

    Bầy sói tru ý thức hệ lang băm

    Người nông dân bị cướp đất phải hát bài dân chủ

    Đêm đêm thạch sùng tắc lưỡi bỏ đi

     

    Đất nước đang treo trên sợi chỉ mành

    Sợi chỉ mành 16 chữ vàng và dối lừa 4 tốt

    Có kẻ rước giặc lên bàn thờ

    Xì sụp lạy khấn tàn nhang chủ nghĩa

    Những giáo điều làm cơm nguội bơ vơ

     

    Xin cứ tự do bán lương tâm cho chó

    Vãi linh hồn vào thùng rác nhân dân

    Mối mọt ăn rào rào lòng rường cột

    Ôi thương thay giẻ rách cũng tâm thần

    Anh sẩm bạc đầu dẫn đường dân tộc

    Đám gà què bàn hiến pháp cối xay

     

    Đất nước có bao giờ buồn như hôm nay

    Những thiên đường vỡ chợ

    Những học thuyết đứng đường

    Hoàn lương tượng đài

    Hoàn lương chân lý

    Nghị quyết còn trinh bạch cũng hoàn lương

     

    Không ai đuổi cũng giật mình bỏ chạy

    Nhốt hết mây trời vào hiến pháp tự do

    Mơ được đứng bên lề đường

    Nói một câu gan ruột

    Đất nước buồn

    Đất nước bị ruồi bu

     

    Đất nước bị cầm tù trong ngực trái

    Chưa kịp nghĩ một điều gì

    Sao đã toát mồ hôi ?

    Có nơi nào buồn hơn đất nước tôi ?

     

    Lý tưởng của loài dơi là muỗi

    Dơi bay đêm cho đất nước đỡ buồn

    Không ai tin vào hoa hồng nữa

    Không ai tin vào dơi nữa

    Dơi trở về làm chuột khoét quê hương

     

    Sài gòn 24-4-2013

    (Sưu tầm)


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Trung Chánh @ 00:11 13/05/2015
    Số lượt xem: 2381
    Số lượt thích: 1 người (Dương Bích Huyền, Lê Trung Chánh)
    Avatar

    Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má

    Không phải gạt vội vì xấu hổ

    Ngước mắt, tin yêu mọi người

     

    Avatar

    Mối mọt ăn rào rào lòng rường cột ...

     
    Gửi ý kiến