THỜI TIẾT HÔM NAY

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Từ Điển Online

    Vietnamese Dictionary

    Về Trang chủ

    Ông Ba Lưới

    101120125397.jpg
    Nguồn: Ảnh chụp N82
    Người gửi: Lê Trung Chánh (trang riêng)
    Ngày gửi: 20h:52' 02-06-2013
    Dung lượng: 936.8 KB
    Số lượt tải: 1
    Mô tả:


    Thất Sơn, hay còn gọi theo tên nôm là Bảy Núi. Vùng đất giáp biên giới Campuchia thuộc tỉnh An Giang bỗng đột khởi 7 quả núi thiêng. Trong số đó, núi Cấm cao nhất, tới 700m so với mặt nước biển, và cũng được coi là quả núi linh thiêng nhất vùng.



    Từ ngày xảy ra vụ lở khối đá ngàn tấn, đè chết mấy người, con đường lên núi bị chặn lại. Du khách muốn lên đỉnh Thất Sơn buộc phải cuốc bộ, hoặc thuê xe ôm đi len lỏi trong rừng. Đoạn nào không có đường thì cuốc bộ.

     

    Núi Cấm



    Lần mò cả buổi ở chân núi, rồi tôi cũng thuê được người dẫn đường. Xe máy chạy đến đầu ấp Thiên Tuế (An Hảo, Tịnh Biên) thì dừng lại, vì không còn đường.



    Tiếp tục cuốc bộ chừng hơn tiếng đồng hồ, len lỏi trong rừng, đến hết con đường mòn, thì ngôi nhà gỗ hiện ra, chênh vênh vách núi, ẩn hiện trong lùm cây.



    Người dân trong vùng gọi vách núi này là Long Hổ Hội. Đạo sĩ Ba Lưới sống cùng gia đình trong thung lũng này, tách biệt hoàn toàn với ấp Thiên Tuế.



    Khi chúng tôi đến, đạo sĩ Ba Lưới đang thong thả hái thuốc trong vườn. Quanh ngôi nhà gỗ của ông là những vườn thuốc, do ông gieo trồng, chăm sóc.



    Đạo sĩ Ba Lưới và ngôi nhà giữa rừng.



    Đạo sĩ Ba Lưới mang hình dạng đúng như tưởng tượng của tôi. Mái tóc dài trắng như cước được buộc tó. Đầu quấn khăn. Bộ râu trắng toát dài chấm ngực.



    Thật khó tin, khi đã tròn 100 tuổi, mà ông vẫn trồng thuốc, hái thuốc, bốc thuốc cứu người. Trong vùng, hễ ai bị rắn độc cắn, đều tìm đến nhờ vả ông. Độc rắn loại gì ông cũng hóa giải được.



    Nhấp mấy chèn trà, mất dăm phút hồi tưởng, ông mới bắt đầu câu chuyện đời mình. Đó là một tuổi thơ đầy khốn khó, rồi những cơ duyên kỳ lạ ở vùng núi rừng rú, thâm u này.



    Đạo sĩ Ba Lưới tên thật là Nguyễn Văn Y. Quê ông ở Chợ Mới (An Giang). Gia đình đông con, nên đói kém và thất học. Năm 19 tuổi, nghe người dân đồn trên núi Cấm có nhiều đạo sĩ có công năng kỳ dị, nên ông quyết định rời gia đình tầm sư học đạo.



    Dù đã 100 tuổi, song đạo sĩ Ba Lưới vẫn khỏe mạnh, nhanh nhẹn



    Sinh ra ở vùng sông nước, ngày ngày kiếm cá đổi cơm, nên đi đâu ông cũng dắt manh lưới bên mình. Có mảnh lưới đánh cá thì không sợ chết đường chết chợ. Vậy nên, hồi vác lưới lên Núi Cấm, mấy đạo sĩ thấy ngộ, nên gọi ông là Ba Lưới. Cũng từ đó, chẳng ai nhớ đến cái tên Nguyễn Văn Y của ông nữa.



    Những năm 1930 của thế kỷ trước, vùng Thất Sơn, trong đó núi Thiên Cấm Sơn là nơi có nhiều đạo sĩ ẩn danh tu luyện. Họ có thể là những cao nhân muốn lẩn trốn thế sự, cũng có thể là những chí sĩ cách mạng tạm thời ẩn thân trong rừng chờ thời cơ.



    Hàng ngày, các đạo sĩ trồng trọt, hái thuốc, đêm xuống luyện võ nghệ. Ngày đó, vùng Thất Sơn rừng rú hoang rậm, cọp beo đi thành đàn, rắn độc, đặc biệt là rắn khổng lồ bò lổm ngổm trong rừng, do đó, ai muốn sống trong rừng, phải có võ nghệ cao cường. Không có sức khỏe phi thường, võ nghệ tinh thông cùng tài bốc thuốc thì không thể sống được ở vùng rừng thiêng nước độc này.



    Rắn hổ mây khổng lồ bằng cây cảnh ở chân núi Cấm.



    Là người có sức khỏe, trí thông minh, lại chăm chỉ học hỏi, nên chàng trai Ba Lưới được nhiều đạo sĩ dạy dỗ, đào tạo. Có đạo sĩ dạy ông cách luyện khí công, đạo sĩ dạy thuốc, đạo sĩ dạy võ. Người thầy dạy ông ít nhất, nhưng để lại nhiều hoài niệm nhất trong ông là đạo sĩ Trường Sơn.



    Trong lần hái thuốc, đi sâu vào rừng già, ông gặp một túp lều cỏ. Trong lều có một đạo sĩ tóc dài phủ vai, râu buông đến ngực. Biết đây là cao nhân ẩn tích, nên chàng trai Ba Lưới đã bái làm thầy.



    Vị đạo sĩ này bảo: “Phép tu của ta rất đơn giản, chỉ là một chữ Đạo. Nếu ngươi theo ta, thì chỉ có thể học được chữ Đạo mà thôi”.



    Biết vị đạo sĩ này là kỳ tài, nên chàng trai Ba Lưới bái sư, rồi ở lại lều cỏ. Hàng ngày, Ba Lưới theo thầy đi hái thuốc. Hái cây thuốc nào, ông lại chỉ cho Ba Lưới biết công dụng.



    Ở với đạo sĩ Trường Sơn chừng hơn một năm, thì Ba Lưới học được cả trăm bài thuốc, chữa đủ các loại bệnh. Trong đó, bài thuốc trị rắn cắn là đặc biệt nhất. Vậy nên, trong đời đạo sĩ Ba Lưới, ông đã cứu hàng ngàn người thoát khỏi án tử vì bị rắn độc cắn.

     

    Ngôi chùa nào ở vùng Thất Sơn cũng có tượng rắn khổng lồ ở cổng.



    Mãi đến sau này, đạo sĩ Ba Lưới mới hiểu chữ Đạo cao quý làm sao. Sử dụng các bài thuốc để cứu người cũng là một cách tu đạo.



    Một đêm, đạo sĩ Trường Sơn nói với học trò Ba Lưới: “Ta có cả trăm thế võ nên dù có dạy con cả đời cũng không hết được. Tuy nhiên, ta sẽ chỉ truyền cho con một thế võ mà thôi. Ta mong con học đến nơi đến chốn”.



    Thế võ mà vị đạo sĩ bí ẩn ấy truyền cho Ba Lưới có tên Bình phong lạc nhạn. Ông chỉ dạy một đêm là xong. Ông dặn Ba Lưới rằng: “Thầy cho con thanh danh tính được. Con có thành tài hay không phụ thuộc vào tính kiên trì và đạo đức của con”. Nói rồi, đạo sĩ nhún chân, nhảy vọt một cái. Chớp mắt, ông đã ở bên kia thung lũng và biến mất trong đêm trăng sáng vằng vặc.



    Cho đến tận bây giờ, đạo sĩ Ba Lưới vẫn không nắm được chút gì về người thầy của mình. Đạo sĩ Trường Sơn đến từ đâu, tên thật là gì, tu luyện theo phái nào, ông cũng không biết. Người thầy ấy như thể vị tiên từ trên trời xuống.





    Đạo sĩ Ba Lưới bảo: “Hôm thầy biến mất tui buồn lắm, ngồi khóc cả buổi. Thầy đi mà chỉ để lại cho một thế võ thì làm sao thành tài được. Nhưng nghe lời thầy, tui cũng chịu khó rèn luyện. Càng rèn, tui càng thấy thế võ biến hóa kỳ ảo khôn lường. Đến bây giờ, tui vẫn chưa hiểu hết được sự biến ảo của thế võ này”.



    Bản chất của thế võ là nhảy lên không trung và tung ra liên hoàn cước. Mức tối thiểu là phải ra được 3 cước cực mạnh trong mỗi cú nhảy lên không trung.



    Để rèn đôi chân, hàng ngày Ba Lưới gánh 150 kg đá lên tận đỉnh núi Cấm, rồi lại gánh xuống. Gánh nặng như thế, song ông chạy băng băng. Lúc bỏ gánh đá xuống, kết hợp với kỹ thuật dẫn khí, ông thấy cơ thể vô cùng nhẹ nhõm, như thể bay lên được.



    Để rèn thêm võ nghệ, Ba Lưới còn bái nhiều đạo sĩ nữa làm thầy. Ông theo học cả môn phái của đạo sĩ Đoàn Minh Huyên, với các thế võ thần, hay còn gọi là siêu hình, rồi cả môn võ rồng khiến dao đâm vào người chẳng ăn thua gì.



    Tuy nhiên, có một điều ông Ba Lưới nhận ra, đó là, càng tìm hiểu những môn võ khác, ông càng thấy được quyền năng thượng thừa của thế võ Bình phong lạc nhạn mà đạo sĩ Trường Sơn truyền dạy cho ông.



    Đạo sĩ Ba Lưới chỉ tay sang bên kia vách núi bảo: “Khe núi này rộng chừng 20 mét. Ngày trước, tui tập trung tinh thần, khi thăng hoa, tui nhảy một cái sang bên kia”.



    Lợn rừng ở vùng Bảy Núi xưa kia nhiều vô kể. Những con lợn độc chiếc, nặng đến 200 kg là nỗi ám ảnh của người dân. Không ít người lên nương bị những con lợn với cặp răng nanh nhọn hoắt này húc chết. Nhiều người thành tật hiện vẫn còn sống quanh núi Cấm vì lợn rừng húc.



    Đạo sĩ Ba Lưới đi rừng nhiều, nên có vô số lần bị lợn rừng độc chiếc khổng lồ tấn công. Tuy nhiên, với thế Bình phong lạc nhạn, ông dễ dàng thoát khỏi sự tấn công của nó. Ông chỉ tránh đòn và để cho nó sống sót.



    Cũng với thế Bình phong lạc nhạn, đạo sĩ Ba Lưới đã hạ thủ một con cọp 200 kg, khi nó đã ăn thịt một số người dân trong vùng. Ông nhảy vọt lên không trung, vừa tránh đòn con cọp, vừa ra tung liên hoàn cước trúng chỗ hiểm, khiến con cọp chết thẳng cẳng.



    Tuy nhiên, tên tuổi đạo sĩ Ba Lưới chỉ nổi lên như cồn khắp vùng Thất Sơn và đi vào huyền thoại, khi ông sử dụng thế võ đặc biệt của mình để hạ thủ 2 con rắn hổ mây khổng lồ khi nó cố tình tấn công ông.Theo VietNamNet

     

    TT - Những ngày qua, khách hành hương đổ về núi Cấm mong được chiêm ngưỡng tượng Phật Di Lặc vừa được xác lập kỷ lục cao nhất châu Á.
    Ông Ba Lưới (Nguyễn Văn Y), đạo sĩ hiếm hoi còn lại của miệt Thất Sơn, hiện là trưởng ban quản tự chùa Phật Lớn (ấp Thiên Tuế, xã An Hảo, huyện Tịnh Biên, An Giang), cũng âm thầm sống vui với những “kỷ lục” mà chỉ riêng ông mới thấu hết giá trị của nó: người đã hành nghề thầy thuốc lâu nhất ở núi Cấm (hơn 70 năm) và người đã hai lần chém xà tinh trừ hại cho dân.

    >> Kỳ 1: Kỳ bí miếu Bà Chúa Xứ
    >> Kỳ 2: Nơi lưu dấu cao nhân

     

    Từ anh chài lưới...

    “Muốn tìm ông Ba Lưới hả, thôi thì cứ đi cầu may. Ông già trăm tuổi nhưng chưa chịu nghỉ, hễ rảnh rang là đi tìm cây thuốc quý” - ông Tư Ngần (58 tuổi), nhà ở ấp Thiên Tuế, cho hay khi chúng tôi nhờ ông đưa đến diện kiến “lão tiền bối” Ba Lưới. Mất hơn mươi phút cho xe máy đi số 1, rú hết ga để trèo qua những con dốc dựng đứng khiến người và xe như muốn lộn ngược ra phía sau, chúng tôi mới lên được vồ Đá Dựng, nơi đạo sĩ Ba Lưới và người vợ kém ông hơn hai con giáp chọn để dựng lên “hữu tình cốc”.

    Lão đạo sĩ vừa đi rừng về, đang nằm đong đưa trên chiếc võng trước hiên nhà. Đưa bàn tay khẳng khiu vuốt chòm râu trắng, lão đạo sĩ khề khà kể chuyện với khách phương xa mà như đang tâm tình với con cháu trong nhà: “Dòng họ tao là dân sông nước, sinh trưởng ở miệt cù lao Giêng (Chợ Mới, An Giang). Hồi nhỏ tao thường bơi ghe ngang dọc khắp Cái Tàu, Vàm Nao, Ông Chưởng để chài lưới kiếm cá đổi gạo. Không biết cơ duyên nào đưa tới, khoảng đầu thập niên 1930, khi sắp vô tuổi 20, tao lén nhà vác theo mấy tay lưới, hỏi đường lội bộ suốt hai ngày lên tới Thất Sơn, rồi lần hồi vẹt rừng lần lên tới đỉnh núi Thiên Cấm sơn này...”.

    Không biết có phải nhờ dày công luyện tập các bí kíp của môn võ lâm Thất Sơn và thái cực quyền mà ở tuổi trăm, lão đạo sĩ Ba Lưới vẫn giữ được thân pháp nhẹ nhàng, giọng nói trầm ấm, thi thoảng lại pha vào những tràng cười hỉ hả đầy sảng khoái. “Có lẽ trông dung mạo của tao lúc đó lạ lắm, ai đời lên núi mà còn vác theo lưới nên các bậc ân nhân, tiền bối đã đặt luôn cho tao cái danh Ba Lưới” - đạo sĩ kể tiếp. Suốt mấy chục năm trời miệt mài phát rừng làm rẫy để có cái ăn, rồi lần dò tìm thầy học võ để phòng thân, thêm nghề bốc thuốc cứu người. Trong hành trình tu thân học đạo, ông Ba Lưới không ít lần giáp mặt với thú dữ. Nhờ những thế võ Thất Sơn bí truyền học được từ các đạo sĩ tiền bối, ông đã hai lần hạ gục rắn hổ mây to hàng chục ký.

    Những đạo sĩ cuối cùng

    Thế hệ đạo sĩ cuối cùng ở miệt Thất Sơn từng vang danh như Năm Cao, Ba Sánh, Đức Minh, Thiện Tài, Năm Sanh, Ba Tiêu, Thiện Quang, Mười Thiệt, Sáu Hột, Mười Phu... kẻ trước người sau lần lượt tạ thế. Giờ trên núi Cấm có lẽ chỉ còn lại nhà sư Thiện Huệ (87 tuổi, quê quán ở xã Phước Hưng, huyện An Phú, An Giang), trụ trì chùa Bình Sơn (ấp Thiên Tuế) và đạo sĩ Ba Lưới. Hai ông được xem như “pho sử sống” của miệt Thất Sơn.

    Chiều tĩnh mịch giữa chốn thâm sơn, chúng tôi lặng nghe lão đạo sĩ Ba Lưới nhắc về những người bạn quá cố của ông. Đạo sĩ Năm Đức, người có võ công thuộc loại siêu phàm, di chuyển nhanh và nhẹ nhàng như cơn gió. Nồi cơm bắc lên bếp chưa kịp sôi, Năm Đức đã hạ sơn, dạo chợ Nhà Bàn mua mấy món đồ rồi quay trở về. Trong khi người bình thường muốn hoàn thành công việc như vậy phải mất trọn một ngày. Hay như chuyện đạo sĩ Ba, người có sức mạnh phi thường, đã ra tay kéo phăng chiếc ghe rỗi (ghe mua bán cá) trọng tải độ 30 tấn bị mắc cạn trên kênh Trà Sư (huyện Tịnh Biên), sau khi mấy chục thanh niên hì hục cả buổi không làm sao lôi được chiếc ghe ra khỏi vũng lầy. Chủ ghe rỗi cảm kích mới bày tiệc đãi dũng sĩ một bữa cá tươi. Bận đó, đạo sĩ Ba đã xơi sơ sơ... nửa giỏ cá lóc, tổng số chừng 30 con.

    Lão đạo sĩ Ba Lưới cũng không quên kể chuyện bậc đàn anh Mười Thành có phép ẩn thân khó ai bì kịp. Ông khẳng định chỉ cần một bụi cỏ, một nhánh cây là đạo sĩ Mười Thành có thể “tan biến” vào đó, không biết đâu mà tìm. Hồi đó có người muốn kiểm chứng tài biến hóa của Mười Thành đã nắm tay ông kéo vào căn nhà trống, khóa trái cửa lại. Vậy mà tìm mãi cũng không thấy Mười Thành đâu.

     

    Giáp mặt Đơn Hùng Tín

    Dạo những năm đầu mới về ẩn cư trên núi Cấm, ông Ba Lưới đã có dịp hội ngộ cùng Đơn Hùng Tín, một tướng cướp nổi danh khắp các tỉnh Nam bộ từ trước Cách mạng tháng tám 1945, khiến cho nhà chức trách Pháp phải chật vật đối phó. Về sau, do bị kẻ tâm phúc làm nội gián, chỉ điểm, Đơn Hùng Tín bị Pháp bao vây và phóng hỏa thiêu chết trên một chiếc ghe ở vùng Mỹ Tho, Tiền Giang. Có nhiều góc nhìn chưa thống nhất về Đơn Hùng Tín. Người cho Tín là một nhân vật hào sảng, chuyên cướp của cường hào, quan lại mang phân phát cho dân nghèo. Ý kiến khác lại cho Tín thật ra chỉ là một kẻ gian hùng, háo danh, theo con đường tà đạo. Theo biên khảo của nhà văn Sơn Nam, Đơn Hùng Tín tên thật là Lê Văn Tính, quê ở xã Ba Sao, Cao Lãnh, Đồng Tháp, vì mê truyện Thuyết đường, khoái nhân vật Đơn Hùng Tín nên cải sang tên này và âm thầm nuôi “chí lớn”. Sau khi sang núi Tà Lơn (Campuchia) chiêu nạp lực lượng, Tín kéo quân về Thất Sơn, đóng trại tại hang Ông Thẻ trên núi Cấm để vừa hành hiệp vừa tiếp tục khổ luyện võ nghệ.

    Tại núi Cấm, ông Ba Lưới và Đơn Hùng Tín đã gặp nhau. “Tín có dáng người đầy đặn, nước da ngăm đen, râu tóc um tùm. Y thuật với tôi là đã luyện thành công “thiên thư bí quyết” bằng cách mổ bụng lấy bào thai trong bụng vợ, hằng đêm đem ra giữa trời tu luyện. Nhờ đó y có thể xuất quỷ nhập thần, ra vào các nơi như chốn không người”. Đạo sĩ Ba Lưới kể ông và Đơn Hùng Tín khá thân thiết, nên cả việc Tín xin bào thai, bị vợ giận lẫy, không dám từ chối, chỉ nói trổng: “Đứa con trong bụng em là của anh, anh muốn làm gì thì làm chớ hỏi làm chi” Tín cũng kể lại cho ông nghe. Ông Ba Lưới cũng cho biết Đơn Hùng Tín nhiều lần nói với ông là “không phải đụng đâu cướp đó, mà chỉ cướp của nhà giàu, cướp kho hàng của nhà chức trách để phát chẩn cho người nghèo”.

    Hỏi khi xưa Đơn Hùng Tín có mời ông “nhập hội”, lão đạo sĩ Ba Lưới lắc đầu: “Có lẽ y biết tôi không màng chuyện thế sự”. Ông Ba Lưới cũng cho biết trong thời gian ẩn dật trên núi, đã ba lần hết Pháp rồi tới Mỹ dẫn theo cả thông ngôn tìm đến tận nơi ở của ông trên núi Cấm tìm hiểu về ông. Họ tỏ ra thán phục khi biết ông ngoài võ công thượng thừa còn nắm giữ nhiều bài thuốc trị rắn cắn gia truyền rất hiệu nghiệm. “Mấy người đó nhiều lần mời tôi ra cộng tác với mức lương hậu hĩ, nhưng tôi trả lời nếu ham tiền tài, danh vọng thì tôi đã ở thế chớ lên núi ẩn dật làm chi”.

    Núi Cấm giờ đã có đường ôtô, điện lưới quốc gia, trường học và cả nhà hàng, khách sạn. Cuộc sống đang thay đổi từng ngày...

    TẤN ĐỨC


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến