THỜI TIẾT HÔM NAY

Hà Nội
TP. Hồ Chí Minh
Kiên Giang

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Từ Điển Online

    Tra Từ Điển Online 

                  

     

    CTy HPEC

    Về Trang chủ

    Hương Mưa

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn: st
    Người gửi: Lê Trung Chánh (trang riêng)
    Ngày gửi: 22h:35' 07-06-2011
    Dung lượng: 655.5 KB
    Số lượt tải: 4
    Số lượt thích: 0 người
    

    M là một cô gái rất khác biệt, nàng đặc biệt đến mức tôi gần như không thể chạm tới được tận sâu trong tâm hồn nàng dù chúng tôi đã lấy nhau được 1 năm, đã "yêu" nhau đến tận cùng sức lực của cảm giác. Khi tôi quyết định sống chung với M, mẹ tôi phản đối "Hoàn cảnh cô gái đó phức tạp quá, mẹ không thích chút nào". Dù vậy, tôi vẫn chọn M, vì M là cô gái duy nhất và cuối cùng tôi yêu sau những cuộc phiêu lưu tình cảm hời hợt khác. M nói với tôi, giọng nhỏ nhẹ như hơi thở loang bất chợt trên mặt kính: "Em sẽ yêu anh chỉ khi anh không ngoảnh lại nhìn về quá khứ". Tôi ôm M vào lòng, lồng ngực phập phồng trào dâng cảm xúc bên cơ thể gầy gò ấm nóng của M, chưa bao giờ có một người con gái nào đem lại cho tôi những rung động mãnh liệt như thế. Tôi đã quá quen thuộc với những cái chau mày của mẹ, những lời nói cũ rích trở thành đoạn điệp khúc tôi không thể nào quên. Riêng lúc này đây, cuộc đời tôi sống động vì có M, vậy là đủ. Chúng tôi sống riêng, không tổ chức đám cưới, tôi và M thuê một căn phòng trọ nho nhỏ ở một quận xa trung tâm thành phố. Gọi là xa trung tâm thành phố nhưng nhà cửa cũng lúp xúp khá chộn rộn, đông đúc. Sau bao nhiêu lần tìm kiếm, tôi đã tìm được căn phòng trọ ở tầng 2, có ban công, cửa sổ rộng, chấn song thưa và có lắp kính trong suốt. Đó là sự lựa chọn của M, tôi yêu cả khoảng không gian đáng yêu đó.
    
    Lần đầu tiên gặp M ở quán thức ăn nhanh, tôi đã xác định được rằng đây chính là người con gái của riêng tôi. Nét mặt bình thản, sống mũi cao, đôi môi mịn màu son hồng nhạt, và một chút mong manh trên gò má xanh xao. Nhìn M, tôi chỉ muốn được ở cạnh nàng, chở che và bảo bọc. Sau khi chuyển về sống chung với tôi, M nghỉ việc ở tiệm thức ăn nhanh. M bảo: "Em muốn được ở bên anh và chỉ có riêng mình em là của anh thôi!", trong khi đôi môi của nàng chạm nhẹ vào ngực tôi khiến tôi muốn nín thở. Tôi siết chặt nàng vào cơ thể mình, M lặng lẽ đưa tôi qua những cung bậc khoái cảm, hơi thở của nàng nhẹ như những làn gió mát ban đêm từ khung cửa sổ mở hé, ùa vào chỗ hai chúng tôi đang nằm bên nhau.
    Người ta bảo khi bước vào cuộc sống vợ chồng, ít nhiều cả hai cũng có sự ràng buộc nào đó, về khoảng thời gian riêng tư và những trách nhiệm. Nhưng giữa tôi và M có những nguyên tắc khác, theo ý định riêng của nàng, và tôi chấp nhận mọi điều nàng đưa ra. Chẳng hạn, nàng thích tôi gọi nàng bằng M (Em mờ), nàng muốn tôi nhớ đến nàng chỉ bằng một chữ cái bắt đầu tên của nàng, đọc thành 2 âm tiết, "nghe đầy yêu thương, nhất là do anh gọi", nàng hào hứng giải thích. Có dạo M tiết lộ lý do tại sao M có cảm tình với tôi trong lần hẹn hò đầu tiên: "Em không chịu nổi mùi thuốc lá và mùi bia rượu, và anh đã đáp ứng được tiêu chuẩn đầu tiên này". Tôi phì cười, thú thật với nàng: "Thay vào đó, anh lại mê các cô nàng đặc biệt như M vậy". M cười khúc khích, nàng vòng tay ôm cổ tôi với một nụ hôn thật sâu. Mỗi lần M cặn hỏi nguyên nhân tôi yêu nàng, tôi đều nghĩ ra một cách trả lời khác như một khám phá mới tôi cảm nhận về người vợ yêu dấu. Một trong số đó là tôi yêu M vì nàng thích công việc sửa điện lạnh của tôi trước khi tôi nói đến chức vụ và số lương. Tôi quản lý một nhóm sửa đồ điện lạnh của một công ty dịch vụ trong thành phố. Công việc cực, lương ổn định theo chế độ đãi ngộ của công ty, tôi chẳng còn gì đòi hỏi nhiều hơn cảm giác yêu thích công việc mình đang làm.
    Dạo gần đây, M có vẻ gì đó khang khác. Trong những lần trò chuyện, M hay nói vu vơ những câu xa xôi, khó hiểu, về cái chết và sự sống. Khi tôi gặng hỏi, M như giật mình như choàng tỉnh khỏi một giấc mơ mụ mị, rồi tuyệt nhiên không trả lời tôi câu nào xác đáng, nàng tảng lờ sang chuyện khẩu vị bếp núc. Ban đầu tôi bận việc nên quên, nhưng khi nhiều lần lặp lại, tôi đâm ra lo lắng. Tôi âm thầm lo cho M đến nỗi trong giấc mơ hằng đêm, tôi thấy M gục vào vai tôi khóc tức tưởi. Nàng bắt đầu kể cho tôi nghe quá khứ đau khổ của nàng, những ký ức nặng nề bị dồn nén
     
    Gửi ý kiến