THỜI TIẾT HÔM NAY

Hà Nội
TP. Hồ Chí Minh
Kiên Giang

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Từ Điển Online

    Tra Từ Điển Online 

                  

     

    CTy HPEC

    Về Trang chủ

    Gốc > Văn Học - Nghệ thuật >

    Niệm khúc mưa

    Sớm. Phố hãy còn lặng lẽ trùm chăn trong cái lạnh của màn sương dày đặc. Mây kéo về giăng kín khiến khí trời thêm buốt giá. Mặt người không thấy rõ, ngõ phố trông hun hút, vắng lặng những thanh âm tươi tắn chào ngày mới như bao hôm nào.

     Những hạt sương đục lăn dài trên tàu lá, rớt xuống đường vỡ tan tành. Mùi hoa sữa ướt mèm trong sương trắng.

    Ảnh: Flickr

    Hôm nay Mặt trời lười biếng quá, vẫn chưa chịu buông ánh hồng. Muôn loài đau đáu về đằng đông. Đôi khi sự đợi chờ là thú vị, nhưng kéo dài mãi như thế này thì thật là bực! Đóa bằng lăng dường như đang tiu nghỉu. Những vệt nước đục ngầu lăn dài trên ô cửa nhỏ, mà bên trong có lẽ như chủ nhân của nó vẫn đang còn yên giấc.

    Mưa! Mưa rơi! Mưa rơi thật rồi! Thảo nào sớm này trời u uất đến lạ. Cả phố phường như chìm trong bản dã ca mộc mạc. Đường sá càng thêm vắng lặng. Đèn đỏ nhấp nháy trong mưa kỳ ảo lạ thường. Gió bắt đầu dập dìu, sóng sánh. Mưa rơi xuống lòng đường tung tóe, bóng nước nổi lên rồi vỡ tan, cứ thế tạo chuỗi liên hoàn không dứt. Nhìn hoạt cảnh ấy mà ta thấm thía cuộc đời. Đời người với vui buồn xen lẫn, nối tiếp nhau mà đến rồi đi trong vòng đời ngắn ngủi. Cũng lắm khi hoan hỉ kéo dài, và đầy rẫy cái dài thườn thượt của sầu âu.

    Rồi như vô thức ta cất tiếng hát: Mưa ngày xưa đã xa xôi rồi. Mây ngàn năm vẫn bay qua đồi. Lặng nhìn dòng sông mãi trôi. Chiều về hồn mai lẻ đôi... Nhìn những màn mưa bay, lòng chênh chao. Kiếp trọ thật lênh đênh, mưa gió kia còn ở trọ bao la đất trời thì ngạc nhiên làm gì việc tôi nay ở trọ trần gian, trăm năm về chốn xa xăm cũng cuối trời. Mà có chắc được trăm năm, hay chỉ là sáu mươi năm cuộc đời như loài người ca cẩm? Hoặc chỉ là sự trở về cát bụi đầy nỗi thương đau?

    wwwTS.JPG

    Ai bảo mưa dài? Ai bênh mưa ngắn? Ai đâu cắt nghĩa được màn mưa? Ai giải cho tường tận niềm mưa? Làm ơn đừng dối lòng! Hãy để lòng ta tự do như hạt mưa kia. Khi mây ngưng tụ đủ hơi nước thì mưa rơi! Và khi lòng đầy thì hãy thả hồn rơi. Đời ta có trường tồn đâu mà ôm hoài âu lo. Phút vui dù là thảng hoặc thì cũng giúp đời thêm ý vị. Mà sống ý vị mới là sống. Như mưa kia dẫu biết khi rơi xuống đất rồi sẽ vỡ tan ra nhưng vẫn rơi hoài đấy thôi.

    Mưa càng thêm nặng hạt. Lác đác vài người lướt vội trong mưa. Họ là những con người cần lao mải miết trong hành trình mưu sinh của mình. Như mưa kia vẫn đang đều đặn trút nước, vô tình!

    Xuân Thọ (AT)


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Trung Chánh @ 22:21 22/04/2011
    Số lượt xem: 579
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Như mưa kia dẫu biết khi rơi xuống đất rồi sẽ vỡ tan ra nhưng vẫn rơi hoài đấy thôi...

    http://1.bp.blogspot.com/-IbIoZTvZ9J8/TYwAd8mDc6I/AAAAAAAAAK4/9wth9T24bvg/s1600/daisy-in-rain.jpg

    Avatar
    TVM sang nhà & Chúc chủ nhà vui vẻ! Mời ghé thăm Blog Khởi nghiệp - HNV & mong được kết nối http://kuchet106.violet.vn/!
     
    Gửi ý kiến