THỜI TIẾT HÔM NAY

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Từ Điển Online

    Vietnamese Dictionary

    Về Trang chủ

    Gốc > Bài Viết > Lưu giữ kỉ niệm >

    Cánh buồm đỏ thắm

    0.hong_do_2.png

    alyeparusa2_500

    “…Ta không biết còn bao nhiêu năm nữa, chỉ biết rằng ở làng Ca-péc-na thế nào cũng có một câu chuyện thần thoại mà người mai sau sẽ còn nhớ mãi. Cháu rồi sẽ lớn lên, A-xôn ạ. Có lần vào buổi sớm mai, từ phía biển khơi xa tít tắp sẽ hiện ra rực rỡ dưới ánh mặt trời một cánh buồm đỏ thắm. Con tàu màu trắng với những cánh buồm thắm đỏ ấy sẽ rẽ sóng lướt đi thẳng tới chỗ cháu. Con tàu kỳ diệu ấy sẽ nhẹ nhàng trôi tới, không có tiếng súng nổ, không có tiếng hò la, trên bờ mọi người tụ tập đông đúc trầm trồ kinh ngạc, và cháu cũng sẽ đứng ở đấy. Con tàu uy nghiêm tiến gần lại bờ trong tiếng nhạc du dương, đằm thắm, rồi từ con tàu đó, một chiếc thuyền nhỏ tách ra bơi nhanh vào bờ, trên thuyền trải thảm, rực rỡ ánh vàng và màu hoa. “Các ông tới đây làm gì? Các ông tìm ai vậy?”- mọi người trên bờ cất tiếng hỏi. Đến lúc đó cháu sẽ nhìn thấy một vị hoàng tử tuấn tú, khoẻ mạnh, khôi ngô đứng trên thuyền, hai tay đưa ra phía cháu. “Chào em. A-xôn! - chàng trai tuấn tú cất tiếng nói. - Từ một nơi rất xa, rất xa, anh nhìn thấy em trong mơ và anh đã đến đây đ đem em đi mãi mãi về xứ sở của anh. Em sẽ sống với anh nơi ấy, trong một thung lũng đầy hoa hồng. Em sẽ có tất cả những gì em mơ ước: chúng ta sẽ sống thuận hoà, vui vẻ với nhau, tâm hồn em sẽ không bao giờ biết đến nỗi buồn và nước mắt”. Chàng trai ấy sẽ đặt cháu lên thuyền, đưa cháu lên tàu và sẽ mãi mãi đi về xứ sở nơi mặt trời thức dậy và những vì sao trên trời sa xuống để chào mừng cháu đến.
    - Tất cả chuyện ông kể là về cháu
    đ
    ấy ư? - cô bé khẽ khàng hỏi.
    Cặp mắt
    đy vẻ nghiêm trang của cô bé bỗng ánh lên một niềm vui tin cậy: nếu ông ấy là một người có phép lạ độc ác thì chắc là ông đ
    ã không kể như vậy. Cô bé bước lại gần hơn:
    - Có lẽ chiếc tàu ấy
    đã... đến rồi hả
    ông?
    - Không nhanh thế
    đâu, - Ông già Ê-gơn trả lời, - trước tiên là cháu phải lớn lên đã chứ, rồi sau đó mới... biết nói thế nào nhỉ? Con tàu ấy thế nào cũng đến, cháu ạ, nhất định như thế. Đ
    ến lúc ấy thì cháu sẽ làm gì nhỉ?
    - Cháu ấy à? - cô bé nhìn vào trong chiếc làn, nhưng có lẽ cô bé
    đã không thấy một vật gì có thể làm vật đền bù xứng đáng. - Cháu sẽ yêu hoàng tử, - cô bé trả lời vội vàng và ngập ngừng nói tiếp, - nếu hoàng tử không đ
    ánh nhau.
    - Không, chàng không hay đánh nhau
    đâu, - Ông già có phép lạ nói, mắt nhấp nháy đầy bí ẩn. - Chàng không thế đâu, ta có thể bảo đảm với cháu điều này. Thôi, cháu đi đi nhé, và đừng quên những lời ta đã kể cho cháu nghe giữa hai ngụm rượu thơm và những phút suy tưởng về bài ca của những người tù khổ sai. Cháu đi đi nhé. Ta cầu mong cho mái tóc mây của cháu được yên vui, thanh bình! …”

    (Trích: Cánh buồm đỏ thắm - Alexandre grin)

    -----------------------------

    Vâng,tôi cũng là người rất yêu mến Alecxando Grin tác giả câu chuyện lãng mạn tuyệt vời Cánh buồm đỏ thắm !.Và tôi nhớ lại những chân lý thật giản đơn của cuộc đời qua câu nói của nhân vật thuyền trưởng-chàng trai Ác Tua Grây nói với người thủy thủ thân cận PanTen trên đường đưa con tàu có cánh buồm đỏ thắm đến làng chài Capécna để đón cô thôn nữ trẻ trung A Xôn.. "Chân lý đó là cần phải tạo ra những điều kỳ diệu bằng chính bàn tay của mình".. Vâng,ước mơ và hiện thực có thể là hai đường thẳng xa vời..nhưng Văn học chính là cuộc đời,vậy tôi và bạn,anh và em..chúng ta cứ khát khao,cứ hoài bão và mơ ước đi cho cuộc đời thêm đẹp,đạp đổ đi những hiện thực trần trụi và khô khan giữa thế gian vô thường này.. Rồi một ngày kia,rất có thể tôi sẽ là người thuyền trưởng rắn rỏi ấy đến đón em,để rồi ta cùng vững bước trên "con thuyền đời" dưới một "cánh buồm đỏ thắm' tràn đầy khát vọng của tình yêu đôi lứa!"...

    -------------------------------

    Anh đã khơi dậy niềm tin trong tôi như thế đó - Hình ảnh "cánh buồm đỏ thắm" cùng câu chuyện mang màu sắc huyền thoại mà anh gửi tặng khi biết tâm hồn tôi còn ngột ngạt và vẫn ám ảnh bởi nỗi đau của quá khứ, đã khiến màu mắt tôi trở nên trong trẻo hơn. Tôi khâm phục, ngưỡng mộ anh không hẳn ở trí tuệ sáng suốt mà hơn hết là ở một tấm lòng. Tôi nhìn thấy màu pha lê trong trái tim anh mỗi lần soi mình vào đó. Tôi đọc được sự khảng khái trong từng lời nói cử chỉ mà anh dành cho tôi dù chỉ đơn giản là vài ba con chữ. Từ trước đến nay, tôi luôn tự cho mình là người mạnh mẽ, nhưng chỉ khi đối diện với anh, tôi mới chợt nhận ra một điều: mình quá ư yếu đuối và bé nhỏ. Anh mang đến cho tôi nụ cười hóm hỉnh mà sâu sắc, để rồi tôi chợt hiểu ra rằng, "Nụ cười" dành cho nhau quý hơn rất nhiều lần những chiếc khăn tay lau nước mắt mà suốt bao năm nay tôi mải miết kiếm tìm trong vô vọng. Hạnh phúc thì ra chỉ đơn giản là một "nụ cười" thế thôi ư? Hạnh phúc thì ra chỉ là một "lời tiên tri" tưởng chừng như rất huyễn hoặc mà người ta dành cho nhau thế ư? Tôi lại bắt đầu nuôi trong mình một niềm khao khát mãnh liệt tưởng như đã lụi tắt sau những cơn giông bão. Với tôi, Anh vẫn còn là một điều bí ẩn - bí ẩn tới mức khiến cho tôi không thể không lao vào khám phá, kiếm tìm.

         Tôi hiểu rất rõ một điều, "cánh buồm đỏ thắm" –"cánh buồm hi vọng" đã,  đang, và sẽ chở đầy niềm tin trong tôi...

    ---------------------------------

    Hôm nay dưới bến xuôi đò
    Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau

    Ai đi đó, ai về đâu
    Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...

     --------------------------------

     

    Xin hoai niem ve anh!

    Thương thật nhiều và nhớ cũng thật nhiều, nhưng biết phải làm sao đây, chỉ đành mượn những dòng chữ này gởi đến cho em, mong là em hiểu được anh đang nghĩ gì và muốn nói gì với em: LOVE YOU FOREVER!

    Anh có còn nhớ những dòng chữ này không anh, anh đã yêu thương dành cho em trong ngày 14/2 năm nay, và với em, có lẽ đó là lời tỏ tình đầu tiên của anh, minh chứng cho tình yêu của chúng ta. Và anh ơi, điều đó có phải là sự thật? Anh có yêu em không?

    Chúng ta đã xa nhau tròn 3 tuần rồi đó. Một khoảng thời gian thật là dài để em có thể chấp nhận sự thật này, và em biết nỗi đau này có thể là mãi mãi. Không phải tại anh, không phải tại em, mà là định mệnh. Cái định mệnh trớ trêu cho ta gặp nhau để rồi em lại không có anh trong cái đau tận cùng của tâm hồn. Anh có biết em nhớ anh nhiều lắm không? Nhớ thật nhiều, nhưng biết phải làm sao.

    Em đã cố không nghĩ đến anh, tự dày vò bản thân trong từng ngày, tìm quên anh ngay trong cái thế giới mà ta đã gặp nhau. Nhưng nỗi đau vẫn là nỗi đau.

    Trăm ngàn lần em luôn tự hỏi: Tại sao anh lại lạnh lùng như vậy với em? Nếu anh tự biết bản thân anh không sẵn dành cho em, cớ sao lại bảo em mở lòng ra cùng anh. Em đã tự khóa kín lòng mình, em biết em sẽ lại tổn thương, nhưng anh bảo hãy cho nhau một cơ hội, và cuối cùng khi cơ hội mở ra, sao anh đành lòng như vậy?

    Trách anh, em không trách anh đâu anh à. Em chỉ đau cho chính bản thân em mà thôi. Cuộc đời này vẫn hờ hững với em cũng như anh đã vội vã bước qua đời em khi em vẫn hoang tưởng hạnh phúc xung quanh em. Em phải làm sao đây anh, em không biết em phải làm sao.

    Cố gắng từng giờ, cố gắng từng ngày, cố gắng xem anh như một giấc mơ, một giấc mơ đẹp nhưng không có hậu bởi em giật mình tỉnh giấc. Mong anh quay về, em biết người đã đi sẽ không quay về, ly nước đã đổ đi, làm sao làm đầy lại được. Em biết, sự tổn thương trong em cũng không cho em một cơ hội cùng anh. Lý trí của em luôn làm chủ em.

    Vậy em có yêu anh không? Em cũng không biết nữa? Sao tình yêu của em không đủ sức để con tim em một lần được nói tất cả những gì trong tận cùng đến với anh. H. ơi! Anh có nghe em gọi anh không, chúng mình cách xa nhau quá, tình cảm em dành cho anh không đủ lan đền đốt cháy tim anh, để anh hiểu em cần anh biết dường nào.

    Lý trí không cho phép em gục ngã bên anh, bởi vì em biết nếu thật sự em ngã, đó là cú ngã vĩnh viễn trong cuộc đời. Có phải chúng mình đã mất nhau thật không anh? Mà không, phải hỏi là, em không có cơ hội cùng anh phải không anh?

    Tại sao ta có duyên gặp gỡ nhưng không là định mệnh của nhau? Có phải vì anh và em đều trốn trong vỏ ốc của chính mình. Không, em không tin là vậy, em chỉ biết là hình như với anh, em chỉ là “một ga nhỏ dọc đường”. Tình yêu, tình người, em không biết nên tin vào đâu.

    “Khi em yêu anh, em đâu biết trước một ngày, một ngày tình mình sẽ thế này...”, một đoạn nhạc trong album nhạc của ca sĩ Lưu Chí Vỹ đó anh. Em hằng ngày vẫn nghe, để đau, để thấm, để ngấm và để đau. Và cuối cùng cũng là để nhớ anh, nhưng là nỗi nhớ trong tuyệt vọng.

    “Em_dau_rui” hay hãy để cho em tự hỏi là "anh_dau_rui”, bởi anh là người đã rời bỏ em, cho em một lần cảm nhận lại cái cảm giác bị bỏ rơi sau những chuỗi ngày làm người âm thầm bên lề cuộc sống của anh. Kết cuộc cuối cùng của em cũng là vậy, dù rằng em đã thật lòng mong trọn vẹn hạnh phúc cùng anh.

    Có thể tất cả mọi người không hiểu, nhưng em tin anh hiểu được em sẽ ra sao khi anh như vậy với em. Và vì thế, em biết rằng, anh nhẫn tâm như thế với em thì mãi mãi, em mãi mãi không có vị thế trong trái tim anh. Có thể em sai, có thể em cố chấp, nhưng em biết làm sao hơn khi anh ầm thầm bước ra cuộc đời em sau một đêm bão tố.

    Em đã nói là em sẽ quên anh, nhưng em biết, làm sao quên được và làm sao có thể xem như không có gì khi anh từng hiện diện trong cuộc đời em. Nỗi đau này lại chồng chất lên những nỗi đau trong em. Và anh nhé , đêm nay, em một lần cho em một lần cùng anh những vui buồn đã qua. Và sau đó tất cả là hoài niệm, anh cũng là hoài niệm trong em. Em sẽ cố gắng chấp nhận một hoài niệm dấu yêu.

    Mong rằng anh sẽ có được hạnh phúc trong một ngày gần đây. Đừng hối tiếc những ngày đã qua. Anh hạnh phúc nhé, em sẽ cám ơn anh vì điều đó. Anh hạnh phúc, em sẽ thanh thản hơn khi nghĩ về anh, không hối tiếc vì đã chấp nhận mất anh.

    Anh ơi, giá như...

    Việt Báo // (Theo_VnExpress.net)
     

    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Trung Chánh @ 19:06 28/08/2009
    Số lượt xem: 844
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến