THỜI TIẾT HÔM NAY

Hà Nội
TP. Hồ Chí Minh
Kiên Giang

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Từ Điển Online

    Tra Từ Điển Online 

                  

     

    CTy HPEC

    Về Trang chủ

    Tràng Giang - Huy Cận

    Nguồn: st
    Người gửi: Lê Trung Chánh (trang riêng)
    Ngày gửi: 04h:37' 16-08-2009
    Dung lượng: 2.4 MB
    Số lượt tải: 46
    Mô tả:

    Tràng Giang

                 --- Huy Cận ---

                     -- Hoàng Oanh ngâm ---

     

    Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,

    Con thuyền xuôi mái nước song song.

    Thuyền về nước lại sầu trăm ngả;

    Củi một cành khô lạc mấy dòng.

    Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu

    Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều,

    Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;

    Sông dài, trời rộng bến cô liêu.

    Bèo dạt về đâu hàng nối hàng,

    Mênh mông không một chuyến đò ngang

    Không cầu gợi chút niềm thân mật.

    Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng

    Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,

    Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa.

    Lòng quê dợn dợn vời con nước,

    Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

     --------------

    Binh tho Trang Giang
    Trong các tập thơ được xuất bản trong thời Thơ Mới (1932-1945), có lẽ Lửa thiêng của nhà thơ Huy Cận là tập thơ toàn bích nhất. Với Tràng giang, các nhà phê bình văn học đã tìm được nhiều cảm hứng để bình bài thơ này.

    Chỉ riêng câu thơ "Không cầu gợi chút niềm thân mật" cũng đã từng gây tranh luận thú vị trên văn đàn. Nên hiểu "cầu" mạch thơ này là một chiếc cầu cụ thể hay cầu mong, cầu nguyện? Mời các bạn cùng thưởng thức lại bài thơ này qua lời bình của nhà văn Trần Quốc Toàn.

     


    Tràng giang

    Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài
    H.C
    Tặng Trần Khánh Giư

    Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
    Con thuyền xuôi mái nước song song,
    Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
    Củi một cành khô lạc mấy dòng.

    Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
    Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
    Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
    Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

    Bèo giạt về đâu hàng nối hàng;
    Mênh mông không một chuyến đò ngang
    Không cầu gợi chút niềm thân mật,
    Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

    Lớp lớp mây cao đùn núi bạc...
    Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
    Lòng quê dờn dợn vời con nước,
    Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà

    HUY CẬN

    (Theo bản in Lửa thiêng - NXB Hội Nhà văn tái bản năm 1995)

    Bình thơ:

    Xin bắt đầu từ chữ đời thường nhất, nôm na nhất, chữ củi khô. Làm sao củi còn khô được giữa mấy dòng nước chảy. Làm sao củi thành lửa trong tình trạng ấy!

    Cái nhánh củi tìm đường về với lửa cứ bâng khuâng trôi theo dòng thơ, dòng đời để thấm hết vào mình những sầu trăm ngả. Sầu đìu hiu heo hút vãn chợ chiều; sầu lênh đênh bèo giạt; sầu cách trở không đò, không cầu; sầu rợn ngợp bóng chiều sa xuống vai gầy chim nhỏ… để rồi mối sầu ấy lớn hẳn lên mà thách đố với cái sầu vạn cổ đã nhóm từ mặt sông, mái bếp Đường thi: không khói hòang hôn cũng nhớ nhà…

    Mở bằng chữ củi kết bằng chữ khói, mạch thơ liền lạc, nhất khí. Cành củi khô như cái khuy bình dân đã cài được vào lỗ khuyết điển tích khói hoàng hôn, để cấu tứ thật chặt một bài thơ hay.

    Nhà thơ TRẦN QUỐC TOÀN


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến