THỜI TIẾT HÔM NAY

Hà Nội
TP. Hồ Chí Minh
Kiên Giang

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Từ Điển Online

    Tra Từ Điển Online 

                  

     

    CTy HPEC

    Về Trang chủ

    Em ơi Hà Nội phố - Bằng Kiều

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: st
    Người gửi: Lê Trung Chánh (trang riêng)
    Ngày gửi: 15h:29' 26-09-2009
    Dung lượng: 5.8 MB
    Số lượt tải: 0
    Mô tả:

    Em Ơi Hà Nội Phố



    .

    Cứ độ tháng 11, 12 thì trời Sài Gòn dẫu đang là nắng chói chang nhưng trong tôi cồn cào lên nỗi nhớ rét mùa đông. Còn cả ngàn nỗi nhớ cỏn con mà quay quắt như vậy… 


    Cái se lạnh cuối thu và gió heo may với ly cà phê đen nghi ngút khói trong quán nhỏ sớm mai. Căn phòng chật cùng những ly “quốc lủi"? và những thoáng say với vẻ mặt trầm ngâm của những bạn bè nghệ sĩ nghèo. Nụ hôn lạnh mùa đông, vòng tay bồi hồi ướt giá dưới một tri mưa bụi của những ngày tháng tình yêu còn nồng ấm. Rồi nỗi nhớ về căn nhà tôi đã sống ở Hà Nội qua suốt tuổi ấu thơ mà mùa đông năm 1972 khi những cành bàng trụi lá thì căn nhà ấy, và người bạn thân thiết nhất của tôi cũng vĩnh viễn bị bom B52 dập vùi. Thay vào đó là tượng đài về những người đã chết như một vết sẹo dẫu đã phủ kín rêu xanh mà chẳng bao giờ nguôi rát bỏng mỗi lần tôi nghĩ tới. 

    Rồi một ngày ngẫu nhiên gặp Phan Vũ trên đường Sài Gòn. Anh đưa tôi một bài thơ thật dài “Em ơi, Hà Nội phố". Tôi đọc lần đầu tiên mà như đã đọc từ rất lâu, như chính tôi vẫn thường nghĩ thế: “Em ơi, Hà Nội phố ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa… Ta còn em… Ta còn em… Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng… Chợt hoàng hôn về từ bao giờ... Đọc xong bài thơ linh cảm mách bảo cho tôi đó sẽ là bài ca mà tôi yêu thích. Tôi tin vào linh cảm ấy và bài thơ dài hàng trăm câu sang bài ca chỉ còn lại vài câu. 

    Vẫn biết một bài ca có đáng là bao để trả cho món nợ ra đi. Nhưng, bài ca được viết ra tôi đã được giải thoát dù chỉ là phần nào và dẫu ít ỏi tôi cũng đã xây được chút gì cho kỷ niệm (một lần hành hương về dĩ vãng). Một chút gì nhỏ nhoi cho Hà Nội, nơi chứng kiến bao buồn vui của tôi trong suốt nửa cuộc đời. 

    Ns. Phú Quang



    Nhạc: Phú Quang
    Thơ: Phan Vũ

    Em ơi, Hà Nội phố 
    Ta còn em mùi hoàng lan 
    Ta còn em mùi hoa sữa 
    Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ 
    Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm 

    Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông 
    Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông 
    Mảnh trăng mồ côi mùa đông 

    Mùa đông năm ấy 
    Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ 
    Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân 
    Ta còn em một màu xanh thời gian 
    Một chiều phai tóc em bay 
    Chợt nhòa, chợt hiện 
    Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố 
    Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường 

    Ta còn em hàng phố cũ rêu phong 
    Và từng mái ngói xô nghiêng 
    Nao nao kỷ niệm 
    Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng 
    Chợt hoàng hôn về tự bao giờ



    Phan Vũ::: 
    HÀ NỘI PHỐ

    1. 
    Em ơi ! Hà Nội - phố ! 
    Ta còn em mùi hoàng lan 
    Còn em hoa sữa. 
    Tiếng giày gọi đường khuya 
    Thang gác cọt kẹt thời gian 
    Thân gỗ ... 
    Ta còn em màu xanh thật đêm 
    Ngôi sao lẻ 
    Xào xạc chùm cây gió 
    Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ 
    Lá thư quên địa chỉ. 
    Quay về ... 

    2. 
    Ta còn em một gốc cây, 
    Một cột đèn 
    Ai đó chờ ai ? 
    Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai… 

    Ta còn em một ngã ba vội vã, 
    Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua, 
    Khuôn mặt chưa quen 
    Bỗng xôn xao nỗi khổ… 
    Mỗi góc phố một trang tình sử… 

    3. 
    Ta còn em con đường vắng 
    Rì rào cơn mưa nhỏ. 
    Trên vòm cao 
    Đổ xuống chuông hồi. 
    Nhà thờ Cửa Bắc 
    Tan chiều lễ 
    Kinh cầu còn mãi ngân nga… 

    4. 
    Ta còn em đôi mắt buồn 
    Dõi cánh chim xa. 
    Tháng năm dừng lại 
    Một ngôi nhà. 
    Gã Trương Chi ôm ghita 
    Từng đêm 
    Hóa đá… 

    Ta còn em chuyến tàu đêm 
    Về muộn 
    Qua cầu 
    Một người nào lạc giữa sân ga... 

    5. 
    Em ơi ! Hà Nội – phố ! 
    Ta còn em những hố sâu 
    Trước cửa 
    Cơn mưa đầy 
    Chiếc thuyền giấy lang thang 
    Không bến đỗ... 

    Ta còn em quả bóng lăn 
    Một mình trên sân cỏ. 
    Thằng bé thẫn thờ. 
    Tuổi thơ qua cuộc chơi, 
    Vội vã... 

    Ta còn em cánh cửa sắt 
    Lâu ngày không mở. 
    Nhà ai ? 
    Qua đó bâng khuâng, 
    Nhớ tuổi học trò... 

    6. 
    Ta còn em giàn thiên lý, 
    Năm xưa 
    Thơm mùi hò hẹn 
    Cuộc tình đầu ngọt lịm. 
    Những nụ hôn xanh ngắt trên cành... 

    Ta còn em chuỗi cười vừa dứt. 
    Nắng chiều vàng ngọn cỏ 
    Vườn hoang 
    Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ... 

    Ta còn em tiếng ghita 
    Bập bùng tự sự 
    Đêm kinh kỳ một thuở 
    Xanh lơ... 

    7. 
    Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc 
    Già nua, 
    Đếm thời gian 
    Theo nhịp đong đưa 
    Trước ngõ phố 
    Sót cây hoa gạo. 
    Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô... 

    8. 
    Ta còn em những ngọn đèn mờ. 
    Trên nóc phố, 
    Mùa trăng không tỏ. 
    Tiếng rao đêm 
    Lạc giọng 
    Thờ ơ... 

    Ta còn em bảy nốt cù cưa, 
    Lão Mozart hàng xóm 
    Từng đêm quên ngủ. 
    Cô gái mặc áo đỏ Venise 
    Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ 
    Những mảnh vỡ trên thềm 
    Beethoven và Sonate Ánh Trăng 
    Nốt nhạc thiên tài bay lả tả, 
    Một kiếp người, 
    Một phím đàn long… 

    9. 
    Ta còn em khuya phố, 
    Mênh mông, 
    Vùng sáng nhỏ. 
    Bà quán ê a chuyện nàng Kiều. 
    Rượu làng Vân lung linh men ngọt. 
    Mắt cô nàng lúng liếng, 
    Đong đưa, 
    Những chàng trai say suốt cả mùa… 

    10. 
    Ta còn em tiếng hàng ngày 
    Vang âm đường phố. 
    Tia hồ quang chớp xanh. 
    Toa xe điện cuối ngày, 
    Người soát vé 
    Áo bành tô cũ nát… 

    Lanh canh ! Lanh canh ! 
    Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ ? 
    Bó gạo, mớ rau 
    Mẹ về buổi chợ 
    Lanh canh ! Lanh canh ! 
    Lá bánh, củ khoai. 
    Đàn con trên bến đợi 
    Cuối ngày… 

    11. 
    Em ơi ! Hà Nội – phố 

    Ta còn em con đê lộng gió. 
    Dòng sông chảy mang theo hình phố. 
    Cô gái dựa lưng bên gốc me già, 
    Ngọn đèn đường lặng thinh 
    Soi bờ đá… 

    Ta còn em một con tàu 
    Giã biệt bến sông. 
    Mảnh trăng vỡ 
    Tiễn người bỏ xứ. 
    Dãy phố buồn.. 
    Nghìn năm mắt nhớ... 

    12. 
    Ta còn em ráng đỏ chiều hôm, 
    Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ. 
    Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá. 
    Gã đầu trần đi ngược trời mưa... 

    Ta còn em con đường tên cũ 
    Cổ Ngư, 
    Cành phượng vĩ là đà. 
    Chiều phai nắng, 
    Bông hoa muộn in hình ngọn lửa... 

    Ta còn em chiếc lá rụng 
    Khởi đầu nguồn gió. 
    Lao xao con sóng biếc 
    Gió Tây Hồ. 
    Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ? 
    Những bước chân tìm nhau vội vội. 
    Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang... 

    13. 
    Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm 
    Thoáng mùi sen nở muộn 
    Gió Nhật Tân 
    Gợi 
    Mùa hoa năm ấy 
    Cánh đào phai… 

    14. 
    Ta còn em cơn mưa rào 
    Đi nhanh qua phố. 
    Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ. 
    Cô gái băng qua đường 
    Chợt hồng đôi má. 
    Cơn mưa nào đi nhanh qua phố 
    Một chút xanh hơn, 
    Trời Hà Nội hôm qua... 

    Ta còn em cô hàng hoa 
    Gánh mùa thu qua cổng chợ. 
    Những chùm hoa tím 
    Ngát mùa thu... 

    15. 
    Em ơi ! Hà Nội – phố 
    Ta còn em một Hàng Đào, 
    Không bán đào. 
    Một Hàng Bạc, 
    Không còn thợ bạc. 
    Đường Trường Thi 
    Không chõng, không lều 
    Không ông nghè bái tổ vinh quy... 
    Ta còn em tiếng gọi trong đêm, 
    Người đi xa trở về. 
    Căn nhà không biển số. 
    Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ. 
    Ngày về phố cũ quên tên... 

    16. 
    Ta còn em chiếc xe hoa 
    Qua hàng liễu rũ, 
    Điệp vàng rực rỡ. 
    Cánh tay trần trên gác cao khép cửa. 
    Những gót son dập dìu đại lộ. 
    Bờ môi ai đậm đỏ bích đào... 

    Ta còn em tà áo nhung huyết dụ. 
    Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa, 
    Phường cũ lưu danh người đẹp lụa. 
    Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ? 

    17. 
    Ta còn em đường lượn mái cong 
    Ngôi chùa cổ. 
    Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương. 
    Ai đó ngồi bên gốc đại, 
    Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi. 
    Cuộc đời, có lẽ nào, 
    Là một thoáng 
    Bâng quơ... 

    Ta còn em những cuộc tình 
    Như một bài thơ. 
    Những nỗi đau gặm mòn phận số. 
    Nhật ký sang trang 
    Ghi thêm nỗi khổ... 

    18. 
    Ta còn em đống kim ngân 
    Đổ đầy Hàng Mã. 
    Ngựa, xe, võng, lọng, 
    Những hình nhân nuối tiếc vàng son. 
    Khi phố phường là miền loạn gió 
    Làm sao tìm được mớ tro than... ? 

    19. 
    Ta còn em nóc phố lô xô, 
    Màu ngói cũ 
    Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa. 
    Con đường đá lát bao niên kỷ ? 
    Qua sông nhớ mẹ tuổi già... 

    20. 
    Em ơi ! Hà Nội – phố 
    Ta còn em mảnh đại bác 
    Ghim trên thành cũ. 
    Một thời thịnh, 
    Một thời suy, 
    Hưng vong lẽ thường. 
    Người qua đó, 
    Hững hờ bài học sử.. 

    Ta còn em dãy bia đá 
    Nhân hình hội tụ. 
    Rêu phong gìn giữ nét tài hoa. 
    Ly rượu đầy xin rót cúng cha. 
    Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ. 
    Bến nước nào đã neo thuyền ngự ? 
    Đám mây ào in bóng rồng bay ?... 

    21. 
    Ta còn em tháng chạp, 
    Những hàng cây óng ả sợi hồng 
    Tháng chạp 
    Trên giường trải chiếu hoa 
    Tháng chạp, 
    Mùi hương dài theo phố. 
    Một tháng chạp 
    Mẹ 
    Nửa đêm thức 
    Hóa vàng… 

    22. 
    Em ơi ! Hà Nội – phố 
    Ta còn em năm cửa ô – 
    Năm cửa gió 
    Cơn bão thường niên qua đó – 
    Ba mươi sáu phố, 
    Bao nhiêu mảnh vỡ ? 

    Ta còn em một màu xanh thời gian. 
    Một màu xám hư vô, 
    Chợt nhòe, 
    Chợt hiện. 
    Chợt lung linh ngọn nến, 
    Chợt mong manh một dáng, 
    Một hình, 
    Nhợt nhạt vàng son, 
    Đậm đầy cay đắng… 

    23. 
    Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ, 
    Ô cửa ngẩn ngơ 
    Ngôi nhà không người ở 
    Khung trời của nỗi buồn 
    Vô cớ… 

    Người nghệ sĩ lang thang 
    Hoài, 
    Trên phố. 
    Bỗng thấy mình không nhớ nổi con đường. 
    Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha… 

    24. 
    Ta còn em những giọt sương, 
    Nhòe nhòe bóng điện. 
    Mặt nước Hồ Gươm, 
    Một đêm trở lạnh. 
    Tháp Rùa ngả bóng lung linh. 
    Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối 
    Người ra đi mang theo buốt giá, 
    Áo choàng không ấm thân gầy, 
    Cầm bằng như cánh chim bay… 

    25. 
    Em ơi ! Hà Nội – phố ! 
    Ta còn em cây bàng 
    Mồ côi mùa đông. 
    Ta còn em nóc phố 
    Mồ côi mùa đông. 
    Ta còn em mảnh trăng 
    Mồ côi mùa đông…
    --------------------------

    Đã lâu rồi tôi ít nhắc đến chuyện tình đã trở thành xưa cũ - chuyện của mối tình đầu, chuyện của những nồng nàn nơi mùa đông năm cũ. Tình tôi đã dứt, nhưng tôi vẫn để dành lại cho riêng mình chút xúc cảm mùa đông... 

    Thi thoảng tôi tự tạo cho mình cảm giác nhớ, để lại được mơ màng trong những dư âm cùng giá rét, nơi biến tôi thành kẻ mộng mị sống cùng kí ức với niềm yêu dành cho Hà Nội. Hà Nội mùa đông với mái ngói rêu màu, Hà Nội mùa đông cây bàng trụi lá thân sẫm trong sương, Hà Nội mùa đông thấp thoáng phố xá ánh đèn nhập nhoạng, quán cóc vỉa hè, tiếng rao văng vẳng phố khuya...


    Hà Nội mùa đông

    Hà Nội của tôi, một mùa đông của tôi nơi mỗi sớm tôi hít hà cái giá buốt màn sương buổi sớm, đứng dưới một gốc bàng ngõ nhà bảng lảng sáng tối nhìn về phía lối vào, chờ đợi...

    Ta còn em một gốc cây,
    Một cột đèn 
    Ai đó chờ ai ?

    Hà Nội năm cũ của tôi với những nụ hôn lạnh mùa đông, vòng tay bồi hồi ướt giá dưới một trời mưa bụi của những ngày tháng tình yêu còn nồng ấm.

    Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya không gian dạ hương sâu thẳm
    Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về

    Chỉ còn mênh mông gương hồ,
    Hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ 
    Chỉ còn mênh mông gương hồ,
    Từng hàng cây góc phố ngây ngô nhìn nhau
    Chỉ còn hơi ấm mối tình
    đầu Anh đi có đôi lần nhìn lại

    Chỉ còn em còn em im lặng đến tê người.

    Hà Nội của tôi, một mùa đông của tôi nơi một sớm chợ hoa buổi ban mai còn chạng vạng ánh sáng, len lỏi, tiếng còi xe, tiếng í ới, ì xèo buổi chợ sớm ngày giáp Tết cùng cái rét khiến từng hơi thở loà nhoà thành khói, làn khói mờ ảo trong kí ức tôi nao nao nhớ…

    Hà Nội của tôi, mùa đông của tôi là cảm giác đi xa, rồi trở về... Vẫn còn nguyên vẹn bồi hồi mỗi ngày giáp Tết, tôi ngồi trên tàu, qua những mái nhà nóc phố, qua từng góc Long Biên - cây cầu mà giờ với tôi là Hà Nội.

    Phố mùa đông, ngách nhỏ lối vào những ngôi nhà phố cổ, trần gỗ cũ kĩ, tường vôi cũ kĩ, lối gác thang với chao đèn hắt ánh sáng vàng vọt mờ ảo... Mọi thứ vẫn hiện lên trong tôi, và rõ ràng nhất khi bàn tay tôi cóng lạnh, sống mũi tê cay vì giá rét, là khi mùa đông thực sự bước vào những ngày buốt lạnh nhất...

    Phố mùa đông, giờ vẫn là những thứ khơi gợi cảm xúc với tôi mạnh nhất…

    Khi sáng sáng nhoà nhạt với màn sương hồ sớm, hít thở đã đầy mùa đông Trắng với chấm phá nét thanh mảnh hàng cây ven hồ.

    Khi chiều chiều cafe góc Giảng nhìn hoàng hôn ủ bóng bảng lảng, xe cộ dọc ngang, trước mắt vẫn là những nóc nhà rêu ngói, những cột điện, ô cửa phủ màu thời gian.

    Khi tối tối nhìn những ánh đèn đỏ vàng từ những ô cửa phố cổ mùa đông, nhìn lên bóng tối trầm mặc phía những lan can cũ kĩ, phủ kín lá bàng khô đỏ, nơi mái ngói, tường cũ hoà bóng cây bàng mồ côi của tôi.

    Khi hít hà trong tay ấm bao hạt dẻ nóng, khi xì xụp bát bánh trôi tàu nóng, chè bà cốt thơm, khi tung tăng từng góc phố, khi ngồi sau bạn tôi bàn tay tôi được giữ ấm bởi túi áo có hơi ấm, khi bạn tôi bảo rằng thích được sưởi ấm những bàn tay lạnh - như tôi, khi bạn tôi vuốt đi những hạt nước còn nhoè trên đuôi đôi mắt ướt... 


    Ảnh minh hoạ (Blog Nicky90 sưu tầm)

    Mùa đông của tôi, theo cách này hay cách khác, với mảng kí ức xa xưa hay thực tại cũng đều lay động từng miền xúc cảm sâu nhất nơi tâm hồn tôi... nơi tôi đã đang và sẽ để lại từng nỗi niềm yêu thương mong nhớ hoài cảm... Hà Nội phố, Hà Nội mùa đông...

    ------------------------------

    Hà Nội mỗi khi nhắc đến không khỏi khiến ai cũng bồi hồi xao xuyến. Trái tim của đất Việt và trái tim của những người con xa quê hương. Khơi nguồn cho cảm hứng thi ca, nhạc họa, Hà Nội đẹp với vẻ thanh lịch và hào hoa đương đại. Khiến cho ai đã một lần bước đến là không thể quên.

    Nhớ về Hà Nội là nhớ đến những không gian nhỏ bé mà đậm chất kinh kỳ. Mỗi con phố, mỗi hàng cây đều góp lên tiếng nói yêu con người. Không gian đó lặng trong một sớm sương vẳng tiếng chuông Ngọc Sơn, lan tỏa vào mặt Tây Hồ một cảm giác bình yên. Nhớ chiều nào còn vãng bước dưới những mái ngói rêu xanh, bên những mảng tường trầm mặc trong vết tích của thời gian mà lại ngỡ như Hà Nội chỉ còn lại trong kí ức rất xa. Ở Hà Nội có một nỗi niềm bâng khuâng khó tả dễ làm người ta lầm tưởng mới hôm qua đấy mà tưởng như dấu cũ từ bao năm.

    Hà Nội không chỉ là thành phố hiền hòa bởi giấu trong nó còn là những kỉ niệm của yêu thương trong mỗi người. Nếu chỉ lướt qua đây như một lần thăm viếng, ai đó sẽ ngỡ như mình phải lòng ai mất rồi - như một người con gái đẹp thoáng xuất hiện và rồi tan biến chỉ để lại sự ngỡ ngàng. Còn nếu sinh sống ở đây, có ra đi rồi mới thấy thấm thía tình yêu không đâu xa mà nằm ngay trong mỗi con phố phường từng ngày đi lại, mỗi mùi hương hoa ở bất cứ đâu cũng lại tưởng Hà Nội ở quanh đây. Cũng vì thế mà xứ kinh kỳ không chỉ là đô hội, tấp nập mà ở đâu đó vẫn giản dị làm day dứt lòng người đi xa.

    Em ơi Hà Nội phố
    Ta còn em mùi hoàng lan
    Ta còn em mùi hoa sữa
    Con đường vắng thì thầm cơn mưa nhỏ
    Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm.

    Nói đến Hà thành người ta không thể không nhắc đến hương hoa sữa nồng nàn. Một đặc trưng mà rất có thể làm say lòng người và mãi đắm chìm trong niềm nhớ mỗi khi xa. Hương hoa ấy dẫn người ta vào một mùa thu Hà Nội bé nhỏ khi mỗi con đường lại vẫn là một mùi hương thân quen. Nỗi nhớ vì thế thấm lâu hơn và lòng người. Đã bước dưới những tán lá cây hoa sữa và ngắm những cánh hoa nhỏ li ti xoay xoay trong gió, rớt nhẹ nhàng xuống từng mái tóc... tình yêu có thể chỉ đơn thuần không là cảm giác.

    Nhạc sỹ: Phú Quang
     Các ca sĩ khác trình bày:

    Trải qua những lần đấu tranh và bảo vệ chính những người con thành phố, Hà Nội đã từng đổ nghiêng vào những năm 70 trong chiều tà xám xịt. Thời thơ ấu ai đã từng kinh qua bom dội, tiếng súng rền vang khắp đường phố, mới thấy gắn bó biết bao bức tường thành đổ nát, những vết sẹo đạn pháo còn đâu đó.. Không phải giản đơn mà trong bức tranh bằng nhạc phẩm "Em ơi Hà Nội phố" của Phú Quang lại day dứt một hình ảnh "Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân"...

    Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
    Ta còn em nóc phố mùa côi mùa đông
    Mảnh trăng mồ côi mùa đông
    Mùa đông năm ấy tiếng dương cầm trong căm nhà đổ
    Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân

    Bức tranh họa lên bằng tiếng nhạc da diết và mãnh liệt về nỗi nhớ Hà Nội trong "Em ơi Hà Nội phố" của nhạc sĩ Phú Quang đậm chất một Hà Nội trong tim người xa xứ đượm buồn và đài các. Rời Hà Nội rồi mà lòng người lữ khách cũng vẫn còn ấn tượng về khoảnh khắc giữa mùa đông nơi đây.

    Như giữa tháng 12 trời Sài Gòn nắng xối xả không làm người ta quên đi cái lạnh tê người giữa đất trời Hà Thành. Có chăng một bầu trời xám nguội còn sống động và đẹp như bức tranh về phố cổ Hà Nội! Bức tranh ấy không dừng lại ở việc tả một không gian bó hẹp những gốc cây, hàng phố mà dễ làm người ta thực sự muốn tìm cảm giác ấm áp trốn tránh cái lạnh trong một góc quán cà phê yên tĩnh. Trong thinh không im vắng của Hà Nội vào đông, người ta cảm và yêu đến say đắm những tâm hồn nồng nàn và cần lắm một bàn tay sẻ chia nỗi nhớ. Phải, và một lần như thế giữa mùa đông gợi nhắc mãi không thôi…

    Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
    Và từng mái ngói son yêu
    Nao nao kỷ niệm
    Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
    Chợt hoàng hôn về tự bao giờ

    Bước đi hờ hững trong một buổi chiều Hà Nội, dễ khiến người ta tự cho mình cảm giác lạc đường hạnh phúc! Bởi không gian này có thể vừa rộng lớn xa lạ nhưng sao cũng vừa thân quen đến kì lạ. Một màu xanh xám lặng lẽ khắp xung quanh Hà Nội ngợp trong mắt và thả vào trong đó sắc đỏ những nếp nhà cổ, cả Hà Nội chẳng đâu lại quá diệu vợi và thật gần gũi, yêu thương. Cũng vì những sắc gam nhuốm màu thời gian ấy mà Hà Nội tồn tại trong lòng mỗi người xưa cũ mà đầy nhớ nhung.

    Xúc cảm trong ca khúc "Em ơi Hà Nội phố" mà nhạc sỹ Phú Quang đến thật tình cờ trong một lần gặp nhà thơ Phan Vũ - tác giả thơ của bài hát. Ông bồi hồi và ngạc nhiên đến kì lạ trước một Hà Nội xa mà thật quen thân trong bài thơ ấy. Và chỉ những cảm xúc không thành lời ấy đã cho ra đời một nhạc phẩm còn mãi với thời gian. Và mỗi khi nhắc tới người ta lại như nghe một lời thì thầm đầy yêu thương, "Em ơi, Hà Nội phố..."

    -------------------------------- 

     



    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến