THỜI TIẾT HÔM NAY

Hà Nội
TP. Hồ Chí Minh
Kiên Giang

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Từ Điển Online

    Tra Từ Điển Online 

                  

     

    CTy HPEC

    Về Trang chủ

    Gốc > Trịnh Công Sơn >

    Trịnh Công Sơn - Xin tạ ơn người

    "Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi/Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt/ Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt/Rọi suốt trăm năm một cõi đi về"  Tôi vẫn nhớ như in cái không gian cách đây gần hai mươi năm về trước, trong một quán cà phê lụp xụp, mái lợp tranh ở đường Đặng Thái Thân, Huế, lần đầu tiên được nghe ca khúc Một cõi đi về. 
    Hình như khung cảnh, tâm trạng và thời khắc lúc đó đã tạo nên những gia vị đầu tiên để tôi bắt đầu thích nhạc của Trịnh Công Sơn. Và rồi thời gian sau đó, lần lượt những tác phẩm như: Diễm xưa, Hạ trắng, Ướt mi, Tôi ơi! Đừng tuyệt vọng,… được bản thân tìm nghe, thưởng thức. Những giai điệu thướt tha, nhẹ nhàng như tưới đẫm tâm hồn đã làm cho tôi yêu nhạc của ông không biết tự lúc nào.
    Đã có rất nhiều người, nhiều soạn giả, nhiều nghệ sĩ viết về ông, cảm nhận về con người và âm nhạc của ông, đã ví ông như là một trong những nhạc sĩ lớn nhất của nền âm nhạc Việt Nam đương đại. Cũng có người bảo rằng Trịnh Công Sơn là một triết gia và âm nhạc của ông là triết nhạc, với những ca từ, những quan niệm về cuộc sống, bởi “thân phận thì hữu hạn, còn tình yêu thì vô cùng”. Đâu đó, có những suy nghĩ, nhạc Trịnh làm cho con người uỷ mị, bi quan,…. Với khả năng hạn hẹp của mình, tôi chỉ dám đồng cảm với những gì bản thân cho là đúng, thế thôi. Với tôi, được ngồi một mình cùng những giọt cà phê đang nhỏ xuống ly trong chiều yên ả, ngắm sông Hương hiền hòa chở những chuyến đò, những hạt phù sa và đắm chìm trong những giai điệu ngọt ngào khó cưỡng, ví như mình đang ăn những món ngon mà không phải ai cũng cùng khẩu vị. Nhạc Trịnh đến với con người bằng sự chân thành, sự cảm thông và chia sẻ, thế nên, chỉ cần chúng ta thích nghe, là đủ, và khi đã thích, bạn hẳn sẽ thấy, Trịnh Công Sơn đã xoa dịu khán giả bằng một thứ âm thanh khá bình dị, vì một lẽ vô thường đến giản đơn, trần gian chỉ là một cuộc du ca qua kiếp người, bạn hãy sống thế nào để một mai không phải nuối tiếc, hối hận, vì cuộc đời này cần có một tấm lòng để rồi… cho gió cuốn đi.

    Nếu có dịp đến Huế, bạn hãy thử ngồi nhấm nháp ly cà phê vỉa hè trên đường Nguyễn Trường Tộ, nơi có căn gác trọ mà nhạc sĩ họ Trịnh đã từng sống , ngước mắt nhìn lên hai toà tháp cổ kính rêu phong của nhà thờ Phú Cam và nghêu ngao “Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ, buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua” hẳn bạn sẽ hình dung “Trên bước chân em âm thầm lá đổ” sẽ như thế nào, tưởng tượng hình ảnh của nàng nữ sinh tên Diễm với những bước chân thong thả hoàng cung làm lay động tâm hồn của người nghệ sĩ, và không khéo, bạn sẽ cảm thấy xót xa, thấy nuối tiếc như chính bản thân mình đã từng đánh rơi tuổi trẻ, đánh rơi một điều gì đó thiêng liêng không tìm lại được bao giờ. Càng đắm chìm vào âm nhạc của Trịnh Công Sơn, hẳn bạn sẽ thấy, Huế và đạo Phật luôn phảng phất trong từng giai điệu, từng ca từ của ông, vì đơn giản, nghe nhạc Trịnh làm cho chúng ta thấy thương yêu con người và cuộc sống, thấy tâm hồn mình hướng thiện, thấy cuộc sống trở nên vô thường trước những bon chen toan tính, những cám dỗ của vật chất và lo toan bề bộn.

    Trong tình yêu, hẳn chúng ta cũng biết, yêu chính là chất xúc tác, là men nồng để Trịnh Công Sơn chắp bút viết nên những bản tình ca bất hủ, là một nhạc sĩ đa tình nhưng luôn yêu hết mình, yêu đến mức hình như trước khi rời xa cuộc sống này, trái tim của ông vẫn đập những giai điệu du dương, thổn thức, dẫu có thể hình bóng là một ai đó đã từng lướt qua trong cuộc đời. Chỉ tiếc rằng, mỗi mối tình của ông hình như đã được sắp xếp bởi định mệnh, cho nên chỉ đi qua ông nhưng lại bước vào hiện hữu trong âm nhạc của ông đến hôm nay và tận mai sau.

     

    Xa Huế, tôi vẫn giữ thói quen nghe nhạc của Trịnh Công Sơn, nhờ vậy, tôi lại tìm cho mình được những người bạn cùng sở thích, cùng một niềm đồng cảm, và qua đó, lại được chiêm nghiệm rõ hơn về nhac Trịnh, một thứ âm nhạc không giới hạn không gian, thời gian, tuổi tác và đối tượng người nghe. Khi những giai điệu du dương được cất lên, ai cũng cảm thấy tâm hồn như lắng đọng, tái tê, thổn thức bởi tình yêu, thân phận và quê hương. Thấy yêu hơn cuộc sống này cùng gia đình ruột thịt, thấy thương nòi giống máu đỏ da vàng, thấy quý những phút bình yên.

    “Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng

    Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh”

    Con người chúng ta, vốn dĩ, sống để yêu thương nhau còn chưa đủ, vậy nên đừng làm đau đớn nhau giữa cuộc đời này, bởi vì:

    “Dù đến rồi đi, tôi cũng xin tạ ơn người”.

     

    Ngọc Khánh

    (Đăng Bởi -28-03-2014)


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Trung Chánh @ 21:00 31/03/2014
    Số lượt xem: 726
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến