THỜI TIẾT HÔM NAY

Hà Nội
TP. Hồ Chí Minh
Kiên Giang

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Từ Điển Online

    Tra Từ Điển Online 

                  

     

    CTy HPEC

    Về Trang chủ

    Konstantin Dmitrievich Balmont (Константин Дмитриевич Бальмонт, 15 tháng 6 năm 1867 – 24 tháng 12 năm 1942)

    600fullkonstantindmitrievichbalmont.jpg
    Nguồn: ST
    Người gửi: Lê Trung Chánh (trang riêng)
    Ngày gửi: 02h:38' 28-06-2012
    Dung lượng: 37.2 KB
    Số lượt tải: 0
    Mô tả:

    http://i2.listal.com/image/1110843/600full-konstantin-dmitrievich-balmont.jpg

    Konstantin Dmitrievich Balmont (tiếng Nga: Константин Дмитриевич Бальмонт, 15 tháng 6 năm 1867 – 24 tháng 12 năm 1942) – nhà thơ, dịch giả, là một nhà thơ lớn của thế kỷ bạc trong thơ Nga.

    Tiểu sử:
    Konstantin Dmitrievich Balmont sinh ở tỉnh Vladimir trong một gia đình dòng dõi quí tộc. Lên 10 tuổi biết làm thơ. Học trường gymnazy ở Vladimir. Từ năm 1886 học khoa luật Đại học Moskva nhưng không tốt nghiệp. Trong một lần xích mích với vợ, Balmont nhảy từ tầng 3 xuống đất tự tử nhưng không chết, hậu quả là phải đi cà nhắc suốt đời. Năm 1899 được bầu làm thành viên của Hội những người yêu ngôn ngữ Nga, sau đó bắt đầu in những tập thơ đầu tiên. Tiếp đến là một thời kỳ sáng tạo sung sức nhất của Balmont. Năm 1903 in các tập thơ: “Будем как Солнце”(Ta sẽ như mặt trời), “Только любовь. Семицветник” (Chỉ tình yêu. Bảy vườn hoa), Năm 1905 in: “Литургия красоты” (Thánh lễ của cái đẹp) và trở thành một nhà thơ nổi tiếng. Từ năm 1907 – 1910 xuất bản ở Moskva “Полное собрание стихов”(Tuyển tập thơ) gồm 10 tập. Thời gian này Balmont đi du lịch rất nhiều nước châu Âu: Ý, Tây Ban Nha, Anh, Pháp và định đi sang Mexico. Năm 1905 Balmont quay trở về Nga làm quen với Maxim Gorky và cộng tác với báo Новая жизнь (Cuộc đời mới), tạp chí Красное знамя (Cờ đỏ). Cũng trong năm này bí mật đi sang Paris và chỉ trở về Nga vào năm 1916. Do không tán thành cuộc Cách mạng tháng Mười nên năm 1920 ông ra sống ở nước ngoài cho đến hết đời. Ông mất năm 1942 ở Noisy-le-Grand, gần Paris lúc đó bị Đức chiếm đóng.
    Ngoài sáng tác thơ, Balmont còn là một dịch giả nổi tiếng của Nga. Phạm vi dịch thuật của ông rất rộng. Ông dịch các nhà thơ lớn của Anh, Pháp, Đức, Mỹ, Tây Ban Nha, Ba Lan, Séc, Gruzia, Litva, Phần Lan… tổng cộng hơn 30 ngôn ngữ của thế giới, trong đó có cả Kinh Phật, Upanishads, Kinh Vệ Đà của Ấn Độ.

    Tác phẩm chính:
    *Под северным небом (Dưới bầu trời phương Bắc, 1889)
    *Тишина (Yên lặng, 1898)
    *Горящие здания (Những ngôi nhà nóng bỏng, 1900)
    *Будем как Солнце (Ta sẽ như mặt trời, 1903),
    *Только любовь. Семицветник (Chỉ tình yêu. Bảy vườn hoa, 1903),
    *Литургия красоты (Thánh lễ của cái đẹp, 1905)
    *Песни мстителя (Những khúc hát của kẻ báo thù, 1907)
    Toàn bộ tác phẩm của Balmont gồm 50 tập, trong đó 22 tập in ở nước ngoài.


    ĐẾN NGÀY CUỐI TẬN

    Có thể, một khi em đã phụ tình
    Em lạnh lùng với anh nhiều lắm lắm
    Nhưng cả cuộc đời cho đến ngày cuối tận
    Bạn tình ơi, em vẫn mãi của anh.

    Với những đam mê mới mẻ, anh biết rằng
    Với người khác, tình xưa em quên lãng
    Nhưng trong kỷ niệm bóng hình xưa vẫn sống
    Dù tình xưa đã yên giấc ngàn năm.

    Và sẽ có một khoảnh khắc đau khổ của tình
    Trong ánh sáng của một ngày xưa cũ
    Bên người ta, em nhìn vào ngọn nguồn bất tử
    Em chợt rùng mình và bỗng nhớ đến anh.


      ANH YÊU EM

    Anh yêu em hơn Bài ca, hơn Trời cao, Biển rộng
    Anh yêu em lâu hơn những ngày được sống trên đời
    Chỉ vì em mà anh cháy lên như ngôi sao trong tĩnh lặng xa xôi
    Em là con tàu không chìm trong giấc mơ, trong sương mờ, trong sóng.

    Anh yêu em bất thình lình, ngay lập tức, tuyệt vọng
    Nhìn thấy em – anh giống như người mù bỗng nhiên sáng mắt ra
    Và ngạc nhiên rằng trong cuộc đời tượng vẫn luôn kết gắn
    Rằng vẫn có thừa châu ngọc dưới chân ta.

    Anh nhớ. Em mở cuốn sách lật từng trang sột soạt
    Anh hỏi em: “ở trong lòng có tan hết giá băng?”
    Em đến gần, trong khoảnh khắc anh nhìn thấy trời cao và thấy chốn xa xăm
    Và anh yêu – vì người yêu và về tình yêu anh cất tiếng hát.


    BEATRICE

    Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên
    Nhớ câu nói thì thầm khắp mọi chốn
    Em lặng im, chỉ những lời nóng bỏng
    Của mắt nhìn em gửi đến cho anh.

    Ngày theo ngày. Bây giờ đã một năm
    Và mùa xuân lại bừng lên vẻ đẹp
    Trên trang phục những bông hoa đang kết
    Còn anh vẫn yêu em như buổi đầu tiên.

    Em vẫn như xưa, buồn bã, lặng im
    Chỉ ánh mắt nhìn thay cho lời nói
    Vẻ lạnh lùng như Chúa tể – vầng trăng.

    Vẻ đẹp của trăng ẩn giấu ở sau rừng
    Nhưng sau vách đá dáng hình cúi xuống
    Và sáng lên từ bóng tối đêm đen.


    GỬI NGƯỜI CHƠI TRÒ TÌNH ÁI

    Có những nụ hôn như giấc mộng tự do
    Sung sướng mừng vui đến tận cùng khoái lạc
    Có những nụ hôn lạnh lùng như tuyết
    Những nụ hôn như xúc phạm người ta.

    Những nụ hôn như bạo lực từ xa
    Những nụ hôn như trả thù, báo oán
    Những nụ hôn tưởng chừng như ghê tởm
    Thế mà sao vẫn cháy bỏng lại kì.

    Nụ hôn tận cùng khoái lạc hãy biến đi
    Không gọi tên và không cần giấc mộng
    Ta căm thù – ta có thừa bạo dạn
    Ta có đủ đầy ý chí của tình ta.
    1901


    AD INFINITUM(1)

    Trong nhà thờ – tất cả như ngày trước.
    Nghe tiếng rung khe khẽ của bình hương.
    “Anh nói đùa, anh cười hỏi em
    Chẳng lẽ là em yêu anh thật?”

    Ngọn nến rung, mịt mờ làn khói bốc
    ánh sáng như vay mượn chiếu lên tranh
    Ai cũng muốn trong nhà thờ tối đêm
    Để hết nến này, nến kia sẽ đốt.

    Trong nhà thờ rồi vẫn như ngày trước.
    Nghe tiếng rung khe khẽ của bình hương.
    “Anh chỉ đùa tôi, anh không chân tình
    Khổ thân tôi! Thế mà tôi yêu thật”.


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến